Thành công từ một ly rượu

Khi John 15 tuổi, bố anh qua đời sau một cơn bạo bệnh. Là con trai duy nhất trong gia đình gồm mẹ và hai cô em gái, John đã phải ngậm ngùi bỏ học để kiếm tiền giúp gia đình, mặc dù không ai muốn như vậy. Sau nhiều lần tìm việc, cuối cùng John cũng đã tìm được một công việc thích hợp với một người không bằng cấp như anh: phục vụ rót rượu tại một cửa hàng rượu khá nổi tiếng

Công việc của Jonh cũng không lấy gì làm vất vả cho lắm. Sau vài tháng được đào tạo, dần dần anh cũng đã tự biết cách rót rượu mời khách và làm một số công việc khác. Rồi một ngày sau khi đi làm về, Jonh ngập ngừng nói với mẹ của mình: “Mai con sẽ không đi làm, con không muốn làm người rót rượu nữa ”.


Thành công từ một ly rượu

Câu nói của Jonh làm mẹ anh hết sức bất ngờ. Sau khi hỏi kỹ nguyên nhân vì sao anh lại đưa ra quyết định vội vàng như vậy thì Jonh cay đắng nói rằng:

– Hôm nay, khi rót rượu cho một quý ông, chẳng may lỡ tay, con đã làm đổ cả chai rượu vào người ông ta. Mặc dù con không cố ý và cũng đã xin lỗi vị khách đó nhưng ông ta không những mắng con một trận mà còn tát con một cái. Sau đó thì chủ cửa hàng cũng mắng con và bảo nếu còn phạm sai lầm như thế một lần nữa thì chắc chắn con sẽ bị tống ra khỏi cửa hàng. Con sẽ không đến cửa hàng đó nữa, con không muốn họ nhục mạ con thêm nữa.

Mẹ của John sau khi nghe xong đã nghiêm khắc nhìn con trai mình rồi nói:

– Con đáng ăn một cái tát nữa của mẹ.

Jonh thật không ngờ thái độ của mẹ anh lại như vậy. Uất ức, tủi thân đã làm anh không cầm được nước mắt. Lúc này mẹ anh đến bên con trai, nhẹ nhàng nói: “Con chỉ đang nghĩ cho con mà không nghĩ cho người khách kia. Chiếc áo của họ đẹp là thế, sang trọng là thế mà lại bị con làm bẩn hết cả. Nếu là con, con có tức không? Nếu là một người rót rượu tốt thì sẽ không có việc gì xảy ra. Con đã không làm tròn trách nhiệm của mình vì con không hề yêu thích công việc này, đúng không?”.

Nước mắt của John vẫn lã chã rơi, nhìn thấy bộ dạng đáng thương của con trai lúc đó, mẹ John dịu giọng:

– Con trai à! Một người phục vụ tốt thì cần gửi gắm tình cảm của mình vào công việc. Khi con rót rượu cho khách hàng, không những họ được thưởng thức vị ngon của những loại rượu khác nhau mà còn thấy được tình cảm cũng như sự thân thiện của người phục vụ ở trong đó. “Vui lòng khách đến, vừa lòng khách đi” thì khách hàng mới luôn nhớ tới con, và con cũng sẽ thấy yêu quý và trân trọng công việc của mình hơn. Con phải biết trân trọng công việc của mình, đừng ghét bỏ hay khinh thường nó. Khi nào con biết trân trọng công việc của con thì lúc đấy con mới giành được thành công”.

Nghe lời khuyên của mẹ, hôm sau John vẫn tiếp tục đi làm nhưng trong lòng vẫn còn rất ấm ức. Nhiều lúc anh đau xót nghĩ: “Làm cái nghề rót rượu này thì vinh quang ở đâu cơ chứ?”

Một ngày, khi đang bận rót rựợu cho khách, khi ngẩng lên thì Jonh thấy mẹ anh đang đứng trước mặt mình. Bà mỉm cười và giơ tay ra hiệu cho anh giữ bí mật, coi bà như những khách hàng bình thường khác. Mẹ Jonh từ từ ngồi xuống một chiếc bàn, và gọi anh lại phục vụ rượu với một vẻ mặt rất tự nhiên. Được phục vụ rượu mẹ mình, Jonh bắt đầu cảm thấy hoang mang và lo lắng: “Không hiểu mẹ đến đây để làm gì?”. Lúng túng, anh đã làm đổ cả chai rượu ra bàn, lúc này mẹ Jonh trừng mắt nhìn con trai và nói khẽ: “Làm nghề này con cảm thấy xấu hổ lắm phải không? Nhìn lại dáng vẻ con đi, có khác gì kẻ ăn trộm ẩn ẩn núp núp không? Lúc như thế này con mới phải cảm thấy xấu hổ chứ, có biết không hả?” Nói xong, bà cầm cốc rượu từ trên bàn lên và hất thẳng vào mặt anh. Jonh đứng đó, bất ngờ, đờ đẫn và nước mắt bắt đầu túa ra.

Buổi tối khi trở về nhà, mẹ đã ôm John vào lòng và nói: “Con trai, mẹ xin lỗi, sáng nay mẹ hơi quá đáng với con, mẹ xin lỗi”. Một lúc sau, bà nói tiếp với Jonh:

– Con trai, con nên yêu quý và trân trọng công việc của mình. Con không được coi công việc và bản thân con là thấp hèn. Con hãy luôn ghi nhớ trong lòng: ta là một ông vua…”

Nghe lời nói này của mẹ, Jonh bật cười:

– Nhưng con chỉ là một chân rót rượu thôi.

– Đúng, con chỉ là một người rót rượu, nhưng con đã làm rất tốt công việc của mình. Con chính là ông vua rót rượu mà. Con trai, ngày mai con thử thay đổi thái độ đối với công việc của con đi. Hãy thử một lần con nhé”. Mẹ Jonh nhìn con trai với vẻ cầu khiến.

Nhìn thấy ánh mắt của mẹ, Jonh gật đầu đồng ý và nói: “Con sẽ cố, mẹ ạ”.

Từ hôm đó trở đi, Jonh đã dần thay đổi thái độ trong công việc của mình. Anh luôn tươi cười phục vụ khách hàng và không quên gửi tới họ những lời chúc khi có dịp lễ đặc biệt hoặc những lời tư vấn quý báu khi họ muốn thưởng thức các loại rượu khác nhau trong nhà hàng. Dần dần, khách hàng bắt đầu cảm thấy quý mến chàng trai phục vụ nhiệt tình và chu đáo này. Có một số lần khi đi trên đường, Jonh còn được những người xa lạ nhận ra và chào hỏi như những người bạn lâu ngày gặp nhau. Họ đều là những khách hàng đã được anh phục vụ rượu trong nhà hàng. Lúc này Jonh mới cảm thấy thế nào là niềm vinh quang của công việc.

Rồi một ngày, khi Jonh đang bận rộn phục vụ rượu cho khách hàng thì mẹ anh lại đến. Lần này trên tay bà ôm một bó hoa rất to, đưa cho Jonh và mỉm cười nói:

– Con trai, chúc con tròn 20 tuổi. Con của ngày hôm nay chính là ông vua rót rượu rồi đấy.

Sau này, với số vốn và kinh nghiệm làm việc lâu năm của mình, Jonh đã tự mở một cửa hàng rượu của riêng anh. Cũng không lâu sau đó, anh cũng được mệnh danh là “Ông vua rượu của vùng”.

Vào ngày lễ khai trương cửa hàng rượu của riêng mình, Jonh quay sang một người phụ nữ tóc đã bạc phơ đứng bên cạnh mình và âu yếm nói: “Tôi có một câu chuyện muốn kể cho các bạn nghe: Có một người mẹ vì muốn thức tỉnh sự tự tin và phấn đấu của con trai mình mà đã làm một việc hết sức ‘quá đáng’. Đó là bà đã hất cả vào mặt cậu ta một ly rượu đắt tiền. Mặc dù lượng rượu trong ly rất ít, nhưng sự tỉnh táo của cậu trai trẻ đó vẫn còn đến tận bây giờ”.

Xem thêm cơ hội tìm việc làm mới tại CareerViet :

  • ACFC tuyển dụng
  • FSI tuyển dụng
  • Pharmacity tuyển dụng

  Theo VietNamNet

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *